Từ trước tới nay, người ta vẫn nói con gái lấy chồng sướng khổ phụ thuộc vào chồng. Nhưng giờ tôi lấy chồng rồi mới thấy câu nói đó vẫn chưa đủ: “Sướng khổ còn phụ thuộc cả vào nhà chồng” nữa.
Tôi may mắn tìm được người đàn ông tốt tính, tam su yêu thương tôi thật lòng nhưng lại vớ phải một người mẹ chồng ghê gớm, độc ác. Ngay từ buổi đầu ra mắt, bà đã tỏ ý khinh thường tôi bởi tôi là con gái tỉnh lẻ, ra trường chưa xin được việc, bố mẹ thì làm nông… Bà nói ý với tôi là bà thấy hụt hẫng vì bạn gái của con trai. Với bà con trai bà phải chọn được một người vợ hơn tôi gấp nhiều lần và là con gái Hà Nội gốc như gia đình bà.
Tôi buồn và mặc cảm hoàn cảnh bản thân lắm. Có lúc tôi muốn dừng lại để anh tìm vợ theo ý nguyện của mẹ. Nhưng anh đã nhất định không đồng ý, anh liên tục động viên tôi vượt qua và hứa sẽ thuyết phục mẹ để chấp thuận chuyện tình cảm của chúng tôi.

me chong
Ảnh minh họa
Thời gian qua đi, bà cũng đành chấp nhận tôi và đồng ý tổ chức đám cưới cho chúng tôi. Tôi biết bà đồng ý chuyện cưới xin cũng chỉ là miễn cưỡng. Chính vì thế, về làm dâu bà, tôi thấy rất khó hòa hợp với bà. Lúc nào tôi cũng thấy bà khó khăn với tôi. Cuộc sống mới đầy lạ lẫm, mẹ chồng thì lạnh tanh khiến tôi lúc nào cũng nem nép, mất tự tin. Cả ngày có khi tôi chỉ dám nói chuyện với chồng. Vậy mà cưới nhau được 1 tháng, chồng tôi nhận lịch đi công tác nước ngoài trong vòng 6 tháng. Biết được lịch này, tôi buồn lắm và thấy chênh vênh với cuộc sống vô cùng nhưng vì sự nghiệp của chồng nên tôi vẫn tỏ ra vững tâm để chồng yên tâm công tác.
Từ ngày chồng đi xa, cuộc sống của tôi chính thức trở thành địa ngục. Cảnh sống ngày ngày chạm mặt mẹ chồng đến ngấy ngán. Ngày ngày lo lựa bà từng ly từng tí, làm gì cũng sợ mình làm sai… Chồng đi vắng, tôi ở nhà gửi hồ sơ đi xin việc khắp nơi nhưng chưa có nơi nào gọi. Thấy tôi thất nghiệp, mẹ chồng tôi ngỏ ý muốn tôi ra quán café của bà làm. Tôi chẳng còn cách nào từ chối mặc dù tôi rất sợ cái môi trường “đèn điện lờ mờ” ấy.
Những ngày đầu, bà phong cho tôi chức quản lý quầy, công việc không có gì phức tạp nhưng tôi không hề thích. Nhưng vì không muốn để mẹ chồng phật ý nên tôi vẫn ngoan ngoãn làm theo. Nếu không có chuyện kinh khủng kia thì có lẽ tôi sẽ làm giúp mẹ chồng vài tháng, đến khi chồng trở về thì thôi. gia dinh va xa hoi Vậy mà vừa ra quán được khoảng 2 tuần thì tôi đã chính thức mắc bẫy của mẹ chồng.
Trong một ngày quán đông khách, tất cả mọi người làm việc đến bở hơi tai, tôi cũng lao vào chạy bàn như các nhân viên khác. Thấy vậy bà gọi tôi lại đưa cho tôi một cốc nước. Bà nói: “Nay đông khách, con cũng phải chạy bàn, chắc mệt lắm, uống cốc nước này đi con!” Tôi thực sự bất ngờ trước sự quan tâm của mẹ chồng dành cho mình. Tôi chỉ biết vâng và đón nhận tình cảm của mẹ chồng dành cho. Nào ngờ…
Chỉ sau khoảng 15 phút uống cốc nước đó, trong tôi có sự chuyển biến lạ. Ban đầu là tôi thấy hoa mắt, chóng mặt như mắc gió, sau đó một cảm giác rạo rực lan tỏa khắp cơ thể và hơn bao giờ hết tôi khát khao được làm tình. Rồi khi tỉnh lại, tôi thấy mình trong cảnh nhơ nhuốc ở chính căn phòng bí mật đằng sau trong quán café của mẹ chồng. Tỉnh dậy tôi còn chưa kịp hết sốc và tuyệt vọng thì mẹ chồng đập cửa xông vào. Bà gào quát, chỉ mặt chửi tôi là thứ đồ đàn bà lăng loàn, ngủ với trai khi chồng đi vắng, rồi bà nói sẽ nói toàn bộ chuyện này cho chồng tôi biết kẻm chứng cứ rõ ràng để đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi cũng chẳng thế nào cãi được điều gì vì tôi biết chuyện gì vừa xảy ra với tôi.
Ngay lúc đó, tôi biết mình đã mắc bẫy của mẹ chồng. Bà vẫn chưa bao giờ chấp nhận tôi là con dâu nên dù đã tổ chức đám cưới nhưng vẫn muốn gạt tôi đi. Nhưng bà nghĩ ra kế thâm hiểm quá. Chuyện đã như vậy, tôi chẳng còn lời nào có thể chối cãi chuyện đêm đó phản bội chồng. Với hàng loạt bằng chứng bà có trong tay, liệu tôi thanh minh với chồng, anh ấy có tin vào tôi nữa hay không? Nhưng thực sự là tôi bị mẹ chồng giăng bẫy. Làm cách nào để chồng tin vào chuyện ấy bây giờ?

Xem thêm: phap luat

(blog tam su)Yêu một người không có tội nhưng nếu quá yêu thì lại là một lỗi lớn, có thể khiến bạn mất đi người ấy. Vì sao ư? Đơn giản thôi, vì cái gì quá cũng không tốt.

Bởi vậy nếu cảm thấy mình có triệu chứng của bệnh “quá yêu” thì nên điều trị triệt để bằng những cách sau:
Trước tiên, bạn cần “tẩy não” tức là thay đổi từ trong suy nghĩ:
1. Sống không phải chỉ để yêu
Trước khi quen với người ấy, cuộc sống của bạn thế nào? Tất nhiên là vẫn có gia đình, bạn bè, chuyện công việc hoặc học hành…. Vậy thì tại sao bây giờ bạn lại gạt những điều đó sang một bên để tập trung chủ yếu cho “chuyên môn yêu” thôi? Điều đó không nên, nó chỉ làm cây tình yêu của bạn “thừa chất” và nhanh héo mòn.
2. Yêu mình đầu tiên
Nhiều người cứ lao vào tình yêu như con thiêu thân và chẳng nghĩ tới bản thân để rồi chuốc lấy thiệt thòi, cay đắng. Bởi vậy, bài học kinh nghiệm là bạn phải yêu mình trước thì người khác mới yêu bạn.
Chẳng hạn như, nếu là con gái, thay vì mua một chiếc áo tặng chàng sao bạn không tự sắm cho mình một chiếc váy đã, ít nhất nó cũng khiến anh ấy thấy bạn đẹp và đáng yêu hơn. Còn chiếc áo cho chàng, dịp khác mua cũng chưa muộn!
3. Ai cũng có niềm kiêu hãnh
Ngay sau khi nhận ra những dấu hiệu mình có vẻ phải “qụy lụy” đối phương thì bạn nên nghiêm khắc nhắc nhở bản thân rằng: “Tại sao mình phải ‘lay lắt’ vì người ta trong khi người ta hoàn toàn bình thản?” Điều đó chẳng phải là đang đánh vào lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của bạn sao? Vậy thì yêu một cách thoải mái hơn đi chứ đừng khổ sở nữa!
4. Không gì là không thể
Có phải bạn từng nghĩ: “Mình không thể sống nổi nếu thiếu người ấy!”. Thực tế là rất nhiều người khi yêu cũng hoang tưởng ra viễn cảnh tối tăm đó giống bạn, nhưng rồi lúc tình yêu thất bại họ vẫn sống đàng hoàng, thậm chí còn nhanh chóng tìm được người khác thay thế. Bởi vậy, bạn nên tin rằng trong tình yêu không gì là không thể, chỉ có bạn muốn hay không mà thôi.
5. Không làm “cái đuôi”
Khi yêu ai chẳng mong được ở bên cạnh “người thương”. Nhưng nếu cứ dính với chàng/nàng 24/24 thì bạn chẳng khác nào cái đuôi của họ, tức là bạn đang bị phụ thuộc và chịu sự điều khiển của người ấy. Điều đó không tốt chút nào, bản thân đối phương cũng sẽ khó chịu vì “cái đuôi” vướng víu.
Nên nhớ, một chút khoảng cách sẽ làm hai bên thấy nhớ nhau, yêu nhau hơn.
6. Hãy thôi điệp khúc “Ở đâu, làm gì, với ai?”
Điệp khúc này cứ lặp đi lặp lại liên tục mỗi khi bạn không được ở cạnh người ấy. Dường như bạn cảm thấy bất an khi không có được câu trả lời cụ thể, chính xác. Nhưng đừng làm như thể bạn sinh ra trên đời này chỉ để theo dõi và kiểm soát người ấy. Dẫu biết rằng điều đó xuất phát từ tình yêu và sự quan tâm nhưng nó đang làm cho chàng/nàng cảm thấy ngột ngạt, khó chịu.
iblog.vn
7. Chủ động và bị động
Chủ động thể hiện tình yêu, chủ động hẹn hò, chủ động đưa đón… Tại sao lúc nào bạn cũng phải là người chủ động. Có thể với bạn điều này không quan trọng nhưng vô tình bạn đã vô tình tạo thói quen “ăn sẵn nằm ngửa” cho đối phương và biến mình thành kẻ “nô bộc” của tình yêu.
Tốt nhất, nên chủ động và bị động “kết hợp nhuần nhuyễn”.
8. Biết đòi hỏi và từ chối
Một điều tương tự nữa là bạn đừng chỉ biết đáp ứng mọi nhu cầu của đối phương và chẳng bao giờ đòi hỏi gì. “Sách vở” dạy rằng: “Yêu thì phải hết mình!”, song đó chỉ là lý thuyết suông. Như vậy rất dễ làm hư người ấy khiến cho người ấy trở thành kẻ ích kỉ, chỉ biết nhận chứ không biết cho.
Đôi khi bạn phải học cách “khiếm nhã” nói lời từ chối với “nửa kia”, nhất là với những việc hơi quá sức. Một người khôn ngoan sẽ yêu… gần hết mình thôi! Bên cạnh đó, thỉnh thoảng nũng nịu đòi chàng tặng cho một chiếc son hoặc tha thiết muốn nàng nấu cho một bữa tối là rất cần thiết. Điều đó vừa có lợi cho bạn, vừa tạo cho đối phương cơ hội thể hiện tình cảm của mình.
9. Tự tin vào giá trị bản thân
Có thể ngoại hình hay vật chất người ấy nhỉnh hơn nhưng điều đó chả có nghĩa lý gì. Nó càng không phải là lí do khiến bạn cảm thấy mình thấp kém và lúc nào cũng nơm nớp lo sợ sẽ mất người ấy. Bạn biết không, chính sự thiếu tự tin mới làm bạn mất đi sự hấp dẫn và giá trị trong mắt đối phương.
10. Có chính kiến
Hãy vứt ngay ý niệm: “Người yêu luôn luôn đúng” đi! Yêu chiều “người ta” lắm nhưng bạn vẫn cần có chính kiến. Điểm nào chưa đúng thì bạn phải kiểm điểm ngay chứ không được cam chịu. Yêu là nhường nhịn chứ không phải nhẫn nhịn.
Đặc biệt, với những “đối tượng” ngang bướng, cứng đầu, càng phải cho họ biết: “Đây cũng không phải kẻ vừa đâu, chớ có dại mà lấn lướt!”.
11. Thỉnh thoảng làm người ấy phát điên
Nhiều phen người ấy làm bạn “sôi máu” thì cũng có lúc bạn làm người ta phát điên cũng là lẽ đương nhiên. Nghe có vẻ nhỏ mọn, hẹp hòi nhưng đó là nguyên tắc “qua lại” tất yếu thường thấy trong tình yêu. Ai cũng có lúc lầm lỗi nên bạn không cần phải sống quá mô phạm. Hơn nữa, thỉnh thoảng “rồ” lên vì nhau cũng là một thứ gia vị ngọt ngào của tình yêu.
Cùng chia sẻ những tam su tham kin tại tintuc.vn
Theo blogtamsu

Chia sẻ của một cô gái trên blog tam su rằng :Sinh ra làm con gái vốn đã khổ nhưng chọn nhầm người đàn ông của cuộc đời mình còn khổ hơn gấp trăm nghìn lần.
Người ta nói đúng, đời người phụ nữ chỉ bắt đầu thật sự từ khi kết hôn, gắn bó với cuộc sống gia đình. Khi tôi viết ra những dòng này là khi nước mắt tôi cũng đã cạn. Sao tôi thấy tim mình đau quá, giờ tôi mới  thấm thía những nỗi tủi nhục của phận làm vợ nó là như thế nào.
Trước khi kết hôn,dù có nhiều lần cãi vã nhưng anh chưa bao giờ dở thói vũ phu, mặc dù tôi biết tính cách anh gia trưởng, luôn muốn mình làm chủ và đúng trong mọi vấn đề hay cuộc tranh luận. Sau khi cưới, chúng tôi sống chung cùng bố mẹ chồng, tôi làm cách nhà sáu mươi cây nên phải đi từ sáng sớm đến tối muộn. Công việc nhiều mệt mỏi và áp lực nhưng tôi luôn cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người vợ, người mẹ.
Mỗi khi đi làm về tôi lại lao vào cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, chăm con... cả chồng và bố mẹ chồng đều không ai phụ giúp. (Ảnh minh họa)
Mỗi khi đi làm về tôi lại lao vào cơm nước, tắm rửa cho con, dọn dẹp nhà cửa, thu vén phơi phóng quần áo. Bố mẹ chồng và chồng không hề động chạm gì đến việc đỡ đần tôi, kể cả là nhặt rau hay cắm trước hộ tôi nồi cơm. Lương chồng chỉ bằng một nửa lương tôi nhưng cũng chưa bao giờ vì điều đó mà tôi ra vẻ với anh. Đợt này khối lượng công việc lớn, tôi phải tăng ca nên muốn gửi con về nhà ngoại ít hôm. Anh nhất mực không chịu. Tôi thấy anh khác trước nhiều quá, thời gian yêu không đủ để tôi hiểu một phần nhỏ về con người của anh.
Tối hôm trước, tôi nhờ anh trông con vì tôi phải làm báo cáo sổ sách. Anh gắt gỏng với tôi kêu có việc bận phải đi ra ngoài. Nếu vì công việc đã đành, đằng này anh hẹn bạn bè tụ tập đi xem bóng đá. Nghe anh nói chuyện điện thoại với bạn vô cùng hào hứng, trong khi đó anh không đoái hoài gì đến lời nói của vợ. Tôi cố gắng làm tốt công việc, tăng ca chỉ vì mong được tạo điều kiện để chuyển về chi nhánh gần nhà. Tiện việc chăm sóc gia đình, tôi đi lại cũng đỡ vất vả hơn.
Cũng chính vì phấn đấu công việc, chồng lại không có thời gian dành cho con nên tôi bàn lại lần nữa với anh cho con về ngoại. Chưa kịp dứt lời thì anh vô tư nói: “Nhà bố mẹ mày xa xôi, hẻo lánh, cho con tao xuống đấy làm dân tộc à?”.Nói xong anh quay người đi thẳng. Tôi cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương kinh khủng, tôi chưa bao giờ nghĩ anh lại coi thường gia đình tôi đến thế.
Tôi chạy theo kéo tay anh lại thì bị anh giật tay tôi ra, tiếp đó tát tôi một cái như trời giáng. Tôi bất ngờ hoảng hốt gào lên, bố mẹ chồng tôi thấy to tiếng liền chạy ra. Nghĩ ông bà ít nhất cũng phải hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện nhưng không, cả bố mẹ chồng đều cùng nhau chửi tôi thậm tệ, nói tôi không biết điều, hỗn láo, không có gì cũng làm lùm xùm lên.
Chồng lôi tôi vào phòng, tát tôi tiếp 2 cái nữa ngay trước mặt con. (Ảnh minh họa)
Tôi chưa kịp hết sốc thì bất ngờ bị chồng tôi túm tóc lôi vào phòng, tát tôi thêm hai cái ngay trước mặt con tôi rồi bỏ ra ngoài. Con tôi sợ quá khóc thét lên, tôi đau đớn, tủi nhục vừa ôm con vừa khóc.
Trước kia bố mẹ chồng tôi vốn không thích tôi vì chê tôi là gái miền núi, tỉnh lẻ. Tôi cứ nghĩ khi về làm dâu với sự khôn khéo và chăm chỉ của mình tôi sẽ khiến ông bà thay đổi cách nhìn nhận song đến hôm nay tôi không dám mơ điều đó. Tôi cố gắng chịu đựng, nín nhịn vì con cái nhưng đến giờ phút này tôi đã buông xuôi. Tôi khóc thương mình một phần thì thương con đến chín phần.
Tôi đã viết đơn ly hôn và bế con về nhà ngoại. Chồng tôi, không, phải là người đàn ông đó cũng đã gọi cho mẹ tôi nói nếu ly hôn tôi không được phép nuôi con. Nhưng anh ta lấy quyền gì đòi làm cha chứ? Đã bao giờ anh ta biết tắm cho con, bón cho con ăn, chơi với con hay ru con ngủ chưa? Chỉ lúc nào con vui thì đùa với con, con khóc lại đẩy sang cho người khác. Chắc chắn tòa án sẽ đem lại công bằng cho mẹ con tôi.
Cùng chia sẻ những tam su tham kin tại tintuc.vn
Theo tintuc.vn